| Chúa Nhật IV mùa vọng - Năm A |
|
Hôm nay, trong buổi triều kiến
chung Thứ Tư hằng tuần, buổi triều kiến cuối cùng của/cho Năm 2013, ĐTC
Phanxicô đã tạm ngưng loạt bài giáo lý chủ đề của ngài mới được ngài bắt
đầu từ tuần trước, để chia sẻ về mầu nhiệm và ý nghĩa Giáng Sinh. Những
chia sẻ này của ngài cũng đã được ngài ít nhiều đề cập đến ở 5 câu đầu
tiên của cuộc phỏng vấn với tờ La Stampa. Chúng ta cùng theo dõi nhé.
Giáng Sinh: Trái Đất là nơi Thiên Chúa gặp gỡ loài người Xin chào Anh Chị Em thân mến buổi sáng! Cuộc gặp gỡ của chúng ta diễn ra tring bầu khí linh thiêng của Mùa Vọng, lại càng mạnh mẽ hơn bởi Tuần Chín Ngày Thánh Mừng Giáng Sinh mà chúng ta đang sống trong những ngày này và là thời điểm dẫn chúng ta đến việc cử hành Giáng Sinh. Bởi thế tôi muốn chia sẻ với anh chị em hôm nay về ngày sinh của Chúa Giêsu, một lễ của niềm tin tưởng và hy vọng, một niềm tin tưởng và hy vọng thắng vượt những gì là bất định và bi quan. Và lý do chi niềm hy vọng của chúng ta ở chỗ Thiên Chúa ở với chúng ta và Thiên Chúa lại tin tưởng chúng ta một lần nữa! Thế nhưng, hãy suy nghĩ kỹ về điều này: Thiên Chúa ở với chúng ta và Thiên Chúa lại tin tưởng chúng ta một lần nữa. Vị Thiên Chúa là Cha này là Đấng quảng đại! Ngài đến để ở với con người, chọn trái đất này như là nơi cư ngụ của mình với con người, và tỏ mình ra vào những lúc họ vui buồn trong ngày sống của họ. Vì thế, trái đất này không còn chỉ là "một thung lũng nước mắt" nữa mà là nơi chính Thiên Chúa đã cắm lều; nó là nơi cho cuộc gặp gỡ của Thiên Chúa với loài người, là nơi Thiên Chúa liên kết với loài người. Thiên Chúa đã muốn chia sẻ với thân phận làm người của chúng ta cho đến độ trở thành một người trong chúng ta nơi bản thân của Chúa Giêsu, Đấng là người thật là là Thiên Chúa thật. Tuy nhiên, vẫn còn có một điều gì đó thậm chí còn lạ lùng hơn thế nữa. Sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa nhân loại không được thực hiện ở một thế giới lý tưởng thơ mộng mà là ở thế giới thực sự này, một thế giới đầy những sự lành lẫn dữ, đầy những chia rẽ, bại hoại, bần cùng, ngạo mạn và chiến tranh. Ngài đã chọn ở với lịch sử thật sự của chúng ta, với tất cả sức nặng của hạn hẹp và thảm cảnh. Khi làm như thế là Ngài đã chứng tỏ cho thấy một cách vượt mức chiều hướng Ngài tỏ lòng nhân hậu đầy những thương yêu đối với loài người tạo vật. Ngài là vị Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Anh chị em có tin điều ấy hay chăng? Vậy chúng ta hãy cùng nhau tuyên xưng đức tin rằng Thiên Chúa đã "liên minh" bản thân của Ngài một lần vĩnh viễn với con người, để cứu độ chúng ta, để nâng chúng ta lên từ bụi đất khốn cùng của chúng ta, từ những khó khăn của chúng ta, từ các tội lỗi của chúng ta. Nhờ đó mới có đại "tặng ân" Thơ Nhi Bê-Lem: Người mang đến cho chúng ta nghị lực thêng liêng, một nghị lực giúp chúng ta không bị chìm vào những cạm bẫy của chúng ta, chìm vào những thất vọng của chúng ta, chìm vào những buồn đau của chúng ta, vì nó là một nghị lực sưởi ấm và biến đổi tâm can. Thật vậy, việc sinh ra của Chúa Giêsu mang đến cho chúng ta tin mừng đó là chúng ta được Thiên Chúa yêu thương vô biên và cá biệt, không những Ngài tỏ tình yêu này ra cho chúng ta mà còn ban nó cho chúng ta và thông truyền nó cho chúng ta nữa! Từ việc hân hoan chiêm ngưỡng mầu nhiệm Con Thiên Chúa hạ sinh cho chúng ta, chúng ta có thể đi đến hai đều cần suy nghĩ sau đây. Điều thứ nhất đó là với Giáng Sinh Thiên Chúa tỏ mình ra không phải như là một Đấng ở Trên cao và là Đấng cai quản vũ trụ này, nhưng là một Đấng hạ mình xuống, Đấng xuống trần gian một cách nhỏ bé và nghèo hèn, nghĩa là để nên giống Ngài chúng ta không được coi mình hơn kẻ khác mà là hạ mình xuống, biến thân thành bé mọn để phục vụ người bé mọn và nghèo khó để phục vụ người nghèo khó. Nhưng chẳng đẹp đẽ gì khi thấy một Kitô hữu không muốn hạ mình xuống, không muốn phục vụ. Một Kitô hữu lên mặt ở khắp mọi nơi là một con người xấu xa: không phải là Kitô hữu mà là một kẻ ngoại đạo. Một Kitô hữu phục vụ thì hạ mình xuống. Chúng ta hãy hoạt động để những người anh chị em này của chúng ta không cảm thấy lẻ loi cô độc! Thành quả thứ hai: nếu Thiên Chúa, qua Chúa Giêsu, gắn bó với loài người đến độ trở nên một người trong chúng ta, tức là bất cứ những gì chúng ta làm cho một người anh chị em là chúng ta làm cho Ngài. Chính Chúa Giêsu đã nhắc nhở chúng ta về điều này: ai cho ăn, tiếp đón, viếng thăm, yêu thương một trong những người bé mọn nhất và bần cùng nhất là họ làm cho Con Thiên Chúa. Chúng ta hãy phó mình cho việc chuyển cầu từ mẫu của Mẹ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu cũng là Mẹ của chúng ta, để Mẹ giúp chúng ta trong Giáng Sinh này, giờ đây đã gần đến, nhận ra nơi gương mặt của tha nhân mình, nhất là những con người yếu kém nhất và bị quên lãng nhất hình ảnh Con Thiên Chúa làm người.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,
chuyển dịch theo http://www.zenit.org/en/
"Đừng Sợ Dịu Dàng" ĐTC Phanxicô trả lời phỏng vấn của tờ La StampaĐaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch từ website Vatican Insider "Đừng sợ dịu dàng" là nhan đề bài của Andrea Tornielli viết trên tờ La Stampa ở Ý quốc và phổ biến trên website của Vatican Insider ngày 16/12/2013, để thuật lại trọn vẹn cuộc phỏng vấn Đức Thánh Cha Phanxicô do chính tác giả thực hiện, bao gồm 21 câu vấn đáp, nguyên văn bài viết cũng là bài phỏng vấn như sau:
1- Giáng Sinh có ý nghĩa như thế nào đối với ngài? "Nó là một Giêsu hội ngộ. Thiên Chúa lúc nào cũng tìm kiếm dân của Ngài, dõi theo họ và hứa luôn ở gần với họ. Sách Đệ Nhị Luật nói rằng Thiên Chúa bước đi với chúng ta; Ngài nắm lấy tay chúng ta như một người cha nắm lấy tay của đứa con mình. Điều này thật tuyệt vời. Giáng Sinh là cuộc gặp gỡ của Thiên Chúa với dân của Ngài. Nó cũng là một niềm an ủi, một mầu nhiệm của niềm ủi an. Đã nhiều lần sau lễ nửa đêm tôi đã bỏ ra một tiếng đồng hơn kém một mình trong nguyện đường trước khi cử hành lễ rạng đông. Tôi đã có được một cảm giác an ủi và an bình một cách sâu đậm. Tôi nhớ đêm cầu nguyện sau thánh lễ ở khu cư trú Astalli dành cho những người tị nạn ở Rôma, tôi nghĩ là Giáng Sinh năm 1974. Đối với tôi Giáng Sinh bao giờ cũng như thế cả; khi chiêm ngưỡng việc Thiên Chúa viếng thăm dân của Ngài". 2- Giáng Sinh nói gì với dân chúng ngày nay? "Giáng sinh nói về nỗi dịu dàng và niềm hy vọng. Khi Thiên Chúa đến gặp gỡ chúng ta thì Ngài nói với chúng ta hai điều. Điều thứ nhất Ngài nói đó là hãy hy vọng. Thiên Chúa luôn mở cửa, Ngài không bao giờ đóng chúng lại. Ngài là một người cha mở cửa cho chúng ta. Điều thứ hai Ngài nói đó là đừng sợ nỗi dịu dàng. Một khi Kitô hữu quên đi niềm hy vọng và nỗi dịu dàng thì họ trở thành một Giáo Hội lạnh lùng, một Giáo Hội mất cảm quan về phương hướng và bị ghì lại bởi những thứ ý hệ và thái độ trần tục, trong khi tính chất đơn sơ giản dị của Thiên Chúa bảo chúng ta là hãy tiến lên, Ta là một Người Cha chăm sóc các con. Tôi cảm thấy lo sợ khi Kitô hữu đánh mất đi niềm hy vọng và khả năng gắn bó và dấn thân yêu thương chăm sóc cho người khác. Có thể đó là lý do tại sao, khi hướng về tương lai, tôi thường nói về trẻ em và thành phần lão niên, tức là về thành phần mềm yếu nhất. Suốt cuộc đời làm linh mục của mình, tôi bao cũng cũng đã tìm cách truyền đạt nỗi dịu dàng này cho đặc biệt trẻ em và thành phần lão niên. Nó làm tôi cảm thấy vui và khiến tôi nghĩ đến nỗi dịu dàng Thiên Chúa đối với chúng ta". 3- Làm sao có thể tin được rằng Thiên Chúa, Đấng được các tôn giáo coi là vô cùng và toàn năng, mà lại có thể biến Mình thành quá nhỏ mọn như thế? "Các vị Giáo Phụ Hy Lạp đã gọi nó là syncatabasis, tức là việc hạ giáng thần linh, ở chỗ, Thiên Chúa xuống ở với chúng ta. Đó là một trong những mầu nhiệm của Thiên Chúa. Trở về năm 2000, ở Bêlem, Đức Gioan Phaolô II đã nói rằng Thiên Chúa đã trở nên một con trẻ hoàn toàn lệ thuộc vào sự chăm sóc của mẹ cha. Đó là lý do tại sao Giáng Sinh cống hiến cho chúng ta nhiều niềm vui. Chúng ta không cảm thấy lẻ loi cô độc nữa; Thiên Chúa đã xuống ở với chúng ta. Chúa Giêsu đã trở thành một người trong chúng ta và đã chịu cái chết tồi tệ nhất vì chúng ta, cái chết của một tên tử tội trên Thánh Giá". 4- Giáng Sinh thường được trình bày như là một câu chuyện bọc đường. Thế nhưng Thiên Chúa lại được sinh vào một trần gian đầy những khổ đau và khốn cùng. "Sứ điệp được loan báo cho chúng ta trong các Phúc Âm là một sứ điệp của niềm hân hoan. Các vị thánh ký đã thuật lại một biến cố vui mừng cho chúng ta. Các vị không bàn về thế giới bất công và làm thế nào Thiên Chúa lại được sinh vào một thế giới như vậy. Tất cả những điều này đều là hoa trái của những gì chúng ta chiêm nghiệm: người nghèo, một em bé được sinh trong một trường hợp hiểm nghèo. Giáng Sinh đầu tiên không phải là một thứ lên án cái bất công và nghèo khổ của xã hội; nó là một lời loan báo của niềm vui. Hết mọi sự khác đều là những suy luận của chúng ta thôi. Một số thì đúng, một số khác không đúng lắm và một số nữa vẫn bị ý hệ hóa. Giáng Sinh là những gì hân hoan, niềm hân hoan đạo hạnh, niềm hân hoan của Thiên Chúa, niềm hân hoan nội tâm của ánh sáng và bình an. Một khi bạn không thể hay ở trong một trường hợp nhân bản không để cho bạn thấu triệt được niềm vui này, thì người ta cảm thấy một niêm vui trần thế nơi ngày lễ này. Thế nhưng niềm vui sâu xa và niềm vui trần thế là những gì khác nhau". 5- Đây là Giáng Sinh đầu tiên của ngài trong một thế giới đầy xung đột và chiến tranh... "Thiên Chúa không bao giờ ban cho ai một tặng ân nào mà họ không thể lãnh nhận. Nếu Ngài ban cho chúng ta tặng ân Giáng Sinh, chính là vì tất cả chúng ta có khả năng hiểu biết và lãnh nhận nó. Tất cả chúng ta từ các vị thánh lớn nhất cho đến các tội nhân xấu nhất; từ thành phần tinh tuyền nhất đến thành phần băng hoại nhất nơi chúng ta. Ngay cả một con người băng hoại cũng có khả năng này: tồi bại, có lẽ hơi lạc hậu nhưng họ có khả năng ấy. Giáng Sinh ở vào thởi điểm của những thứ xung đột này là một lời kêu gọi từ Thiên Chúa là Đấng ban cho chúng ta tặng ân này. Chúng ta có muốn lãnh nhận Ngài hay chúng ta thích các thứ quà tặng khác? Trong một thế giới khốn khổ vì chiến tranh thì Giáng Sinh này làm cho tôi nghĩ đến sự nhẫn nại của Thiên Chúa. Thánh Kinh rõ ràng cho thấy rằng ưu điểm chính yếu của Thiên Chúa ở chỗ Ngài là tình yêu. Ngài chờ đợi chúng ta; Ngài không bao giờ thôi đợi chờ chúng ta. Ngài ban cho chúng ta tặng ân này rồi chờ đợi chúng ta. Điều này xẩy ra trong đời sống của mỗi người và mọi người chúng ta. Có những người coi thường Ngài. Thế nhưng Thiên Chúa nhẫn nại và bình an cùng với sự thanh thản của Đêm Vọng Giáng Sinh là những gì phản ảnh sự nhẫn nại của Thiên Chúa đối với chúng ta. (còn tiếp) |